
Tiếp nối tác phẩm Pháp Môn Tịnh Độ 1–10, chúng tôi xin phép được ra mắt phần tiếp theo: Pháp Môn Tịnh Độ 11–20, được biên tập từ những thời pháp của HT Thích Giác Khang.
Mười phần pháp thoại này tiếp tục mở rộng và đào sâu những vấn đề cốt lõi của pháp môn Tịnh Độ: từ Tín – Hạnh – Nguyện, nhất niệm, giới luật, nghiệp lực, tha lực, Ban Hộ Niệm, cho đến những dính mắc rất nhỏ đang âm thầm dẫn dắt đời sống và cảnh giới tương lai của mỗi người.
Bạn có bao giờ tự hỏi:
Tại sao có người ngày nào cũng niệm Phật, đi chùa, ăn chay và làm phước, nhưng trong lòng vẫn đầy lo âu, giận hờn và dính mắc?
Tại sao có người đến phút cuối đời vẫn không thể buông xuống tiền bạc, con cái, tình cảm và những thói quen đã theo mình suốt mấy chục năm?
Và điều gì thật sự quyết định cảnh giới của một người sau khi chết?
Pháp Môn Tịnh Độ 11–20 không chỉ nói về việc niệm danh hiệu Phật A Di Đà. Bộ sách đi thẳng vào những câu hỏi mà rất nhiều người tu từng thắc mắc nhưng ít khi dám hỏi:
Niệm Phật bao nhiêu mới đủ?
Niệm bốn chữ hay sáu chữ mới đúng?
Chỉ có niềm tin đã đủ để vãng sanh chưa?
Ban Hộ Niệm có thật sự giúp được người sắp mất?
Tại sao có người tu rất lâu nhưng vẫn chưa đạt được nhất niệm?
Nếu miệng niệm Phật mà tâm vẫn nhớ tiền, nhớ người và nhớ những điều mình ham thích, thì mình đang niệm Phật hay đang niệm chính những dính mắc của mình?
Với cách giảng mộc mạc, gần gũi, thẳng thắn và đầy những ví dụ trong đời sống, HT Thích Giác Khang đưa những giáo lý tưởng chừng rất sâu xa trở về ngay trong từng ý nghĩ, từng lời nói và từng thói quen hằng ngày của mỗi người.
Sư không bắt đầu bằng những điều xa vời. Sư bắt đầu từ một ly cà phê không thể bỏ, một cơn giận không thể dừng, một lời khen khiến mình sung sướng, một câu chê khiến mình mất ngủ.
Những điều tưởng rất nhỏ ấy, nếu được lặp lại mỗi ngày, sẽ trở thành thói quen. Thói quen lâu ngày trở thành cái ghiền. Cái ghiền trở thành dính mắc. Và chính nơi mình dính mắc có thể trở thành nơi tâm mình tìm đến khi rời khỏi thân xác này.
Trong lời giảng của Sư:
“Sống làm sao thì chết như vậy.”
Người ghiền rượu sẽ tìm về nơi có rượu. Người ghiền cờ bạc sẽ tìm nơi có cờ bạc. Người dính mắc vào tiền bạc, tình cảm, danh vọng và gia đình sẽ khó lòng buông xuống tất cả chỉ trong vài giờ phút cuối cùng.
Đáng suy nghĩ hơn, con người không chỉ ghiền những điều xấu. Người tu còn có thể dính mắc vào cảm giác thanh cao, vào hình thức tu hành, vào trạng thái thiền định hoặc vào ý nghĩ rằng mình đã hơn người khác. Một sợi xiềng bằng vàng vẫn là xiềng nếu tâm còn bị cột vào đó.
Bộ sách cũng mở ra một cách nhìn đầy hình ảnh về Tịnh Độ và Uế Độ.
Tâm con người được ví như một dòng nước. Khi tham, sân, si cùng những chuyện được – mất, hơn – thua, khen – chê nổi lên, dòng nước ấy biến thành vô số lượn sóng.
Có sóng người, sóng vật, sóng hạnh phúc, sóng khổ đau. Sóng có hình tướng nên có sanh và có diệt. Nhưng phía dưới mọi đợt sóng, dòng nước vẫn âm thầm hiện hữu.
Vậy chúng ta là những lượn sóng đang sinh diệt, hay là dòng nước chưa từng mất?
Cực Lạc là một thế giới ở phương Tây, hay còn là cánh cửa dẫn người tu trở về với phần sâu lắng nhất trong chính tâm mình?
Càng đọc, người đọc càng được dẫn sâu vào những vấn đề quan trọng:
Tín – Hạnh – Nguyện khác nhau như thế nào?
Vì sao phát nguyện lại quan trọng?
Nhất niệm thật sự là gì?
Thiện căn, phước đức và nhân duyên liên hệ ra sao với việc vãng sanh?
Tự lực và tha lực hỗ trợ cho nhau như thế nào?
Khi nào người sắp mất cần đến Ban Hộ Niệm?
Làm thế nào để độ cha mẹ ngay khi cha mẹ còn sống, thay vì chờ đến lúc mất rồi mới lo cầu siêu?
Những phần pháp thoại trong sách nhấn mạnh rằng người muốn vãng sanh không thể chỉ chờ Đức Phật A Di Đà đến cứu, trong khi chính mình vẫn tiếp tục tạo nghiệp và nuôi lớn những dính mắc.
Giới luật là nền móng.
Niệm Phật là sự thực hành.
Phát nguyện là hướng đi.
Tha lực và sự trợ niệm là những trợ duyên giúp người tu vượt qua lúc định lực còn yếu và nghiệp lực còn mạnh.
Đặc biệt, đây không phải là một quyển sách chỉ nói về cái chết.
Nó buộc người đọc phải nhìn lại cách mình đang sống ngay hôm nay.
Bởi muốn biết phút cuối mình sẽ nghĩ đến điều gì, hãy nhìn xem mỗi ngày tâm mình thường nghĩ đến điều gì nhất.
Muốn biết mình đang hướng về Cực Lạc hay tiếp tục tạo Uế Độ, hãy nhìn lại những điều đang khiến tâm mình nổi sóng.
Và muốn biết mình có thật sự tin Phật hay không, đừng chỉ nghe những lời mình nói. Hãy nhìn vào những điều mình vẫn chưa chịu buông.
Có thể bạn mở quyển sách này chỉ để tìm hiểu cách niệm Phật và cầu vãng sanh.
Nhưng khi đọc sâu vào bên trong, câu hỏi lớn nhất có lẽ sẽ không còn là:
“Sau khi chết, tôi sẽ đi về đâu?”
Mà là:
“Ngay trong giây phút này, tâm tôi đang đi về đâu?”
Hãy bước vào Pháp Môn Tịnh Độ 11–20 để cùng lắng nghe, suy ngẫm và tự mình tìm ra câu trả lời.
LỜI HỒI HƯỚNG
Chúng con xin thành tâm hồi hướng toàn bộ công đức có được từ việc ghi chép, biên tập, ấn hành, lưu truyền và đọc tụng tác phẩm Pháp Môn Tịnh Độ 11–20 đến khắp tất cả pháp giới chúng sanh.
Nguyện cho tất cả chúng sanh đều được đầy đủ thiện căn, phước đức và nhân duyên; biết quay về nương tựa Tam Bảo, phát tâm niệm Phật, giữ gìn giới pháp, buông bỏ những điều dính mắc, cùng nhau đồng sanh về thế giới Tây phương Cực Lạc, gặp Đức Phật A Di Đà và tiến tu cho đến ngày viên thành Phật đạo.
Đồng thời, chúng con xin đặc biệt hồi hướng công đức này đến hương linh:
LÊ THỊ NGỌC DUNG
Sanh năm: 1954
Mất ngày: 01/08/2026
Nguyện nhờ công đức Tam Bảo, oai lực tiếp dẫn của Đức Phật A Di Đà và tất cả thiện duyên lành, hương linh cô Lê Thị Ngọc Dung được tiêu trừ nghiệp chướng, thân tâm an tịnh, buông bỏ mọi luyến ái và dính mắc nơi cõi tạm.
Nguyện lúc lâm chung tâm không điên đảo, chánh niệm hiện tiền, được Đức Phật A Di Đà cùng chư Thánh chúng phóng quang tiếp dẫn, hoa sen hóa sanh, vãng sanh về thế giới Tây phương Cực Lạc.
Nguyện cô sớm được nghe Phật pháp, tiến tu đạo nghiệp, thoát khỏi luân hồi sanh tử và viên thành Phật đạo.
Nguyện đem công đức này
Hướng về khắp tất cả
Đệ tử và chúng sanh
Đều trọn thành Phật đạo.
Nam mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.
Nam mô A Di Đà Phật.
Xin bấm vào đây để lấy đường dẫn, nhập mật khẩu kế bên để lấy sách về
https://k00.fr/p5jd0prk | mật khẩu: 966100


